Tuổi Trẻ Online
  Trang chính
   Chuyên đề cười
   Văn nghệ cười
   Thể thao cười
   Vui... vui...
   Thơ châm biếm
   Bạn đọc cười
   Quán mắc cỡ
   Thế Giới Cười
   Tranh hài hước
Tự Hào Việt Nam
Tủ Sách Tuổi Trẻ
Media Online
Thiệp Online
Thể thao
Việc làm Online
Tuyển Sinh
Giao lưu trực tuyến
Đóng góp hảo tâm
Thông tin toà soạn
Tranh hài hước
Tìm kiếm
  Tuổi Trẻ Cười

Truyện rút ngắn

Người tài

TTC -  Công ty của Lý Tổng có mối liên hệ làm ăn với nhiều đối tác. Việc này đòi hỏi phải có một người giỏi giang mới có thể đảm nhiệm được công việc quan hệ công cộng.

Tổng giám đốc Lý Tổng đã tuyển khá nhiều cô gái, nhưng sau một thời gian thử việc đều không đạt yêu cầu.

Ngày chủ nhật, ông Lý đang chơi máy vi tính tại nhà, đột nhiên nghe có tiếng gõ cửa. Vừa nghe, ông Lý đã biết ngay lại có người đến gạ gẫm bán hàng nên không trả lời. Nhưng tiếng gõ cửa vẫn cố tình không dừng, cứ gõ nhẹ, đều đều. Lý Tổng buộc phải ra mở cửa. Nhìn cô gái, Lý Tổng bảo:

- Nhà tôi không cần mua thứ gì.

Cô gái bán hàng đứng trước ông trông rất xinh xắn, tháo vát. Cô cười nói:

- Thưa ông, hễ mở cửa là có bảy việc: củi, gạo, dầu, muối, tương, dấm, trà...; sao ông lại nói không cần gì.

- Cô bán hàng gì? - Ông Lý đành phải hỏi.

Nhìn ria mép của ông Lý, cô bán hàng nói:

- Trước hết cháu xin biếu ông một chiếc dao cạo râu nho nhỏ xinh xinh.

- Không lấy tiền phải không? Tốt, cảm ơn!

Ông biết cô gái dở chiến thuật vu hồi, liền nhận dao cạo râu, chuẩn bị đóng cửa. Cô gái vội đưa tay ngăn lại, tươi cười nói:

- Thưa ông, ông đã hiểu lầm, là thế này: dao cạo râu đương nhiên biếu không, nhưng với điều kiện là ông phải mua một hộp mỹ phẩm.

- Ồ, thì ra chả phải cho không. Nhưng xưa nay tôi không dùng mỹ phẩm bao giờ.

- Ông có thể mua cho quí bà.

- Bà nhà tôi đã có tuổi rồi nên cũng không cần.

- Vậy thì ông cũng có thể mua cho người tình trẻ của ông. Một người đàn ông phóng khoáng như ông không thể không có người tình, có phải không ạ?

Lý Tổng ngó trước ngó sau:

- Đừng nói bậy bạ, bà xã tôi đang trong nhà, nếu bà ấy nghe thấy…

- Ôi! - Xin lỗi, nhưng điều đó càng chứng minh sự thành đạt và quyến rũ của ông, phu nhân của ông chắc chắn sẽ kiêu hãnh bởi có người chồng danh giá như ông.

Lý Tổng còn lựng bựng, cô gái tiếp tục tấn công:

- Thưa ông, ông xem trời nóng như thế này, ông cũng nên mở lòng mời cháu vào nhà uống một hớp nước chứ ạ?

Lý Tổng nghĩ, nếu mời vào nhà, cô ta sẽ không buông tha, bèn lớn tiếng dọa:

- Cô đi đi, nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát!

Cô gái bình tĩnh:

- Thưa ông, việc này liệu có đáng để ông phải báo cảnh sát? Ông có quyền có thế, đời sống giàu có, gia đình hạnh phúc, nhàn nhã tự tại, khiến người đời mơ ước, còn cháu làm việc quần quật suốt ngày suốt buổi lại còn bị người ta lớn tiếng, nhiếc móc... như ông đang đuổi cháu ra khỏi đây đó!

Lý Tổng thấy cô gái thật cao tay, liền đổi giọng nói dối:

- Thực ra tôi đã mất việc, không có tiền để mua món hàng quý giá này!

- Ôi, ông đã mất việc rồi sao? Như thế chứng tỏ điều kiện gia đình ông không tốt lắm. Mà đã không tốt thì chắc chắn sẽ thiếu cái gì đó, ví dụ đồ dùng thường ngày giảm giá, một số quần áo giảm chiết khấu… Công ty chúng cháu thứ gì cũng có, ông thử nghĩ xem, rút cuộc thiếu cái gì, ngày mai cháu sẽ mang đến.

Ông Lý Tổng không thể chịu đựng được hơn, liền quát to:

- Tôi không thiếu cái gì hết, trừ khi cô tìm cho tôi một cô gái giỏi quan hệ công cộng!

Nói xong ông cố tình đẩy cô gái đi, rồi đóng sập cửa.

Trở về trước máy vi tính, nghĩ lại chuyện vừa rồi, Lý Tổng thấy khấp khởi trong lòng. Cô gái ấy rắn mày rắn mặt thật, nhưng cũng biết ăn biết nói ra trò, năng lực ứng biến giỏi, lại rất biết chịu đựng... Nghĩ đến đây, ông Lý Tổng đột nhiên vỗ đùi cười, đúng rồi, công ty mình hiện đang thiếu người tài như thế, tại sao không tuyển dụng cô ấy làm tiểu thư quan hệ công cộng?

Lý Tổng tin cô ấy sẽ còn đến, công việc của cô ấy không cho phép bỏ lỡ bất cứ cơ hội nhỏ nhặt nào. Hơn nữa một khi cô ấy được công ty tuyển dụng, há chẳng phải mạnh hơn làm nhân viên quảng cáo bán hàng gấp trăm lần? Khi được tuyển dụng, chắc chắn cô ấy sẽ vui mừng lắm. Lý Tổng hào hứng viết giấy tuyển dụng.

Hôm sau quả nhiên cô gái lại đến. Gặp Lý Tổng, cô nói ngay:

- Xin lỗi, cháu lại quấy rầy ông. Nhưng cháu đến không phải để quảng cáo bán hàng, mà đến báo tin vui. Nói thật, cháu đã từng gõ cửa nhiều nhà, nhưng chưa gặp một con người có trái tim sắt đá như ông. Thế này ạ, thưa ông, chẳng phải ông đã mất việc, đang không có công ăn việc làm? Công ty chúng cháu thiếu một người gác cổng như ông và ngài tổng giám đốc đã đồng ý trả lương cao, mời ông làm nhiệm vụ gác cổng tổng công ty chúng cháu…

Ông Lý Tổng cứ há mồm trợn mắt không nói được câu nào.

PHÀM DI (Trung Quốc)
THẦY ĐỀ rút gọn

 

Tuổi Trẻ Cười số 451 (1-05-2012)  hiện đã có mặt tại các sạp báo.

Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

Chúc bạn đọc có thật nhiều thời gian thư giãn thoải mái!

           


Bản quyền © 2003 - 2010 Tuổi Trẻ         Phát triển bởi Moore Corp.