Tuổi Trẻ Online
  Trang chính
   Chuyên đề cười
   Văn nghệ cười
   Thể thao cười
   Vui... vui...
   Thơ châm biếm
   Bạn đọc cười
   Quán mắc cỡ
   Thế Giới Cười
   Tranh hài hước
Tự Hào Việt Nam
Tủ Sách Tuổi Trẻ
Media Online
Thiệp Online
Thể thao
Việc làm Online
Tuyển Sinh
Giao lưu trực tuyến
Đóng góp hảo tâm
Thông tin toà soạn
Tranh hài hước
Tìm kiếm
  Tuổi Trẻ Cười

Chỉ mình ta biết…

TTC -  “Thiên hạ rảnh nói cho sướng miệng, hơi đâu để ý”. Nghĩ vậy, chứ không nhiều người dám đạp lên dư luận mà đi. Vẫn ngại lắm, nhất là khi dư luận “còm” vào chuyện của mình.

Tuấn là một anh chàng đẹp trai, học giỏi, con một, nói chung là một mít-tơ cao giá. Ba má anh là một cặp đôi hoàn hảo: Bố là giám đốc một công ty to, mẹ là trưởng khoa một bệnh viện lớn. Thế nên mới có chuyện anh lấy vợ mà cư dân trong khu phố, bà con, bạn bè của Tuấn, của ba mẹ Tuấn… hồi hộp chờ đợi xem ai là con dâu nhà anh: Chân dài hay ngôi sao. Có vài cô đến nhà chơi, chưa chắc là con dâu đâu! Ngày Tuấn đám cưới, ai được mời đều khấp khởi, đi cho biết cô dâu là ai mà số hên quá.

Khổ, lấy vợ đẹp nổi tiếng đã đành, lấy vợ không đẹp còn nổi tiếng hơn. Người tế nhị thì bảo con nhỏ đó cũng coi được, người cộc cằn thì bảo Thằng Tuấn này không có mắt, bây giờ ra đường khối đứa con gái vừa xinh, vừa ngoan… số nó mắc nợ nhỏ này rồi. Tuấn vốn vô tư, nhưng mẹ Tuấn thì không, bà chép miệng bảo thằng con bà dại, bị nhỏ kia bỏ bùa.

Trong khi thiên hạ đau khổ, tiếc nuối cho một trai đẹp, trai tài mà không lấy được gái đẹp, thì Tuấn lại thấy ổn. Cái mà thiên hạ thấy, anh cũng thấy. Đó là vợ anh hơi lùn, da nâu, con nhà tiểu gia, học đại học ngành thư viện (chưa xin được việc làm), nhưng Tuấn vẫn cưới cô ấy vì những cái mà thiên hạ không thấy. Đó là một cô gái thông minh, dí dỏm, lúc nào cũng lạc quan, yêu đời. Hồi mới quen, cứ nói chuyện với cổ là Tuấn thấy nhẹ nhỏm trong lòng, có người như thế bên cạnh thì mới đúng là “may mà có em đời còn dễ thương” chứ.

Nghe chuyện, ông chú ruột của Tuấn lại thở dài: “Bây giống chú, chọn vợ là chọn cho mình, chứ không phải cho họ hàng, bà con, bạn bè mình, nhưng…”. Sau chữ nhưng, ông chú nhòm ngó xem bà vợ ở đâu, biết chắc bả đi siêu thị rồi, ông vẫn hạ giọng xuống: “...Cũng mệt trí, khổ tâm lắm con ơi! Đó, như lần ông chú bị bệnh, nằm bệnh viện, cô y tá đến chích thuốc, hỏi ông: “Vợ bác đâu, mà cứ thấy bà ô-sin đến đưa thức ăn”. Ông giả vờ mệt, không trả lời, bởi cái bà cô y tá nói đó là vợ ông chứ ai!”

Nằm trên giường bệnh, ông nhìn kỹ bà vợ, sao dáng bà cứ hom hem dù ăn uống đủ bữa, đủ chất? sao bà cứ mặc bộ đồ lèng xèng, dù đâu có thiếu tiền. Ông biết, tính bà không thích se sua, tiết kiệm, nhờ đó mà con ông đứa nào cũng học hành ngon lành. Bà biết sống thuận thảo với gia đình chồng, biết chiều ý mẹ chồng, nấu ăn ngon… Biết bao tình nghĩa, công lao của bà, ông không thể quên. Nhưng người ta đâu có biết, nên ai cũng thương hại ông, cứ tội nghiệp cái phong độ của ông phải suốt đời bên bà vợ như chị hai của ông. Nghe thiên hạ nói riết, ông cũng oải, đi đâu đi một mình, để khỏi ai bình luận.

Bà Lê Thị Thanh Giang, một giáo viên cấp 1 thì phải cố mỉm cười khi các cô bạn đồng nghiệp xuýt xoa khen chồng bà đẹp trai, ăn nói có duyên. Những lúc ấy, không lẽ bà nói: “Thấy vậy mà hổng phải vậy đâu…”.

Mấy ai biết, những lúc ông đến đón bà là lúc ông đang thất nghiệp. Mà lạ, xin làm việc ở đâu, ổng cũng chê người ta không biết cách làm việc, không biết dùng người. Bà dốc hết tiền dành dụm mở quán nhậu để chồng làm chủ quán, nhưng được một tháng thì dẹp quán. Khách hàng toàn bạn bè, đến ăn chịu, lỗ từa lưa! đã vậy ông chồng còn uống bia nhiều hơn khách, suýt đột quỵ. Rồi bà vợ xin được một chân giữ xe, ông chồng lại sợ nắng hư… da, chê công việc không xứng tầm. ai cũng khen ổng đẹp trai nên ổng ngại sương gió, nắng nôi. Riết rồi ổng cứ sáng chiều ngồi đồng ở quán cà phê tán dóc chờ vợ về nấu cơm. Bà vợ vừa đi làm, vừa lo cho nhà cửa con cái, thêm ông chồng vô tích sự nên cứ quay như chong chóng, càng ngày càng già. Ngoại hình càng chênh lệch. Ai cũng thấy bà hên quá, dễ gì mà lấy được trai đẹp, nhưng chắc chắn ổng dư biết, nếu bỏ bà, ổng chỉ có nước…chết đói. Chỉ có trong chăn mới biết chăn có rận.

PHƯ CHU

Tuổi Trẻ Cười  số 460 ra ngày 15/09/2012 hiện đã có mặt tại các sạp báo.

Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này.

Chúc bạn đọc có thật nhiều thời gian thư giãn thoải mái!

           


Bản quyền © 2003 - 2010 Tuổi Trẻ         Phát triển bởi Moore Corp.